Phật Thích Ca Mâu Ni (Siddhartha Gautama) là người sáng lập ra Phật giáo — một trong những tôn giáo lớn và có ảnh hưởng sâu rộng trên thế giới.
- Tên gọi: "Thích Ca" là phiên âm Hán Việt của dòng họ "Shakya", "Mâu Ni" nghĩa là "Bậc Thánh lặng lẽ", tức "Bậc hiền triết của dòng họ Thích Ca".
- Quê hương: Ngài sinh vào khoảng thế kỷ VI – V trước Công nguyên tại vương quốc Kapilavastu (nay thuộc Nepal).
- Cuộc đời: Ngài là thái tử con vua Tịnh Phạn và hoàng hậu Ma Da, sống trong nhung lụa nhưng sớm trăn trở trước cảnh sinh, lão, bệnh, tử. Năm 29 tuổi, Ngài rời cung điện đi tìm con đường giải thoát khổ đau cho con người.
- Giác ngộ: Sau 6 năm tu khổ hạnh và thiền định, Ngài đạt giác ngộ dưới cội bồ đề, trở thành "Phật" – nghĩa là "Bậc Giác Ngộ".
- Hoằng pháp: Trong hơn 40 năm, Phật Thích Ca giảng dạy con đường trung đạo, Tứ diệu đế, Bát chánh đạo, vô ngã, luân hồi, và từ bi.
- Qua đời: Ngài nhập Niết-bàn (tịch diệt) ở tuổi 80 tại Kushinagar (Ấn Độ ngày nay).
Phật Thích Ca không phải là một vị thần, mà là một con người đạt đến trí tuệ và lòng từ bi tối thượng. Ngài là biểu tượng của sự thức tỉnh, lòng từ và trí tuệ trong truyền thống Phật giáo.